Sau khi cúp máy, Lạc Bắc trả điện thoại lại cho Kha Lê.
Kha Lê thở phào một hơi dài, vành mắt đỏ hoe nhưng cười cực kỳ hả dạ: “Mắng hay lắm! Phải mắng thẳng mặt thằng khốn đó như thế mới đúng!”
Đúng lúc ấy, chuông điện thoại của cô lại réo lên dồn dập.
Kha Lê còn tưởng Dung Vũ vẫn chưa chịu thôi, đang định bắt máy chửi cho một trận nữa. Nhìn kỹ lại mới thấy là Tổng giám đốc Hà, sếp trực tiếp của cô.




